Ngô Bảo Châu: “Sách cho tôi sống nhiều cuộc đời hơn”

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:15






“Mỗi cuốn sách có một thông điệp riêng của nó. Tôi không phải là nhà văn để chuyển tải những thông điệp đó. Tôi chỉ làm một công việc khiêm tốn là đưa chúng đến gần hơn với bạn đọc,” giáo sư Ngô Bảo Châu đã chia sẻ như vậy về công việc giới thiệu sách hiện nay của mình.

Thế nhưng, những ấn phẩm mà nhà toán học này giới thiệu đến độc giả Việt Nam lại không hề… dễ đọc.

[Thúc đẩy say mê toán học với "tiểu thuyết toán hiệp"]

Phóng viên Vietnam+ đã có cuộc trao đổi với giáo sư Ngô Bảo Châu về dự án sách mà giáo sư đang thực hiện.

"Hãy bao dung với dịch giả"

- Thời gian gần đây, công chúng nhắc tới giáo sư không chỉ với tư cách là một nhà toán học mà còn với vai trò của một người giới thiệu sách. Giáo sư có thể chia sẻ thêm về công việc “ngoài toán học” của mình?

GS Ngô Bảo Châu: Khoảng hai năm trở lại đây, tôi và nhà văn Phan Việt có tham gia vào nhóm chủ biên dự án “Tủ sách Cánh cửa mở rộng” (phối hợp cùng Nhà xuất bản Trẻ); nhằm giới thiệu những đầu sách có giá trị của thế giới và trong nước đến với bạn đọc Việt Nam, đặc biệt là bạn đọc trẻ.

Cụ thể, công việc chính của tôi là lựa chọn những đầu sách hay, giới thiệu đến ban biên tập của Nhà xuất bản Trẻ. Sau đó, họ sẽ thực hiện các khâu như mua bản quyền tác phẩm, lựa chọn dịch giả, thẩm định lại bản dịch, phát hành… Cũng có những cuốn, tôi trực tiếp viết lời giới thiệu.

Thực ra, từ nhỏ, tôi rất yêu sách và luôn tò mò muốn biết quá trình làm ra những cuốn sách như thế nào. Đến giờ, tôi đã hiểu và cũng tự rút ra được cho mình nhiều bài học, trải nghiệm thú vị.

- Một trong những bài học, trải nghiệm đó là gì, thưa giáo sư?

GS Ngô Bảo Châu: Tôi hiểu hơn về những khó khăn, áp lực của người làm sách, đặc biệt là của các dịch giả.

Do công việc biên tập, tôi phải đọc lại nhiều cuốn sách và đối chiếu nhiều bản dịch. Từ đó, tôi thấy rằng: Trên thực tế, các dịch giả nước ngoài cũng dịch sai khá nhiều khi tiến hành chuyển ngữ những cuốn sách.

Các bản dịch trước đây và cả những bản dịch ngày nay (với sự hỗ trợ tối đa của máy tính cũng như các thiết bị điện tử, từ điển) đều không tránh khỏi những sai sót. Việc dịch hoàn hảo là điều không thể.

Tất nhiên, chúng ta không chấp nhận sự cẩu thả trong quá trình biên dịch, làm sách nhưng tôi mong độc giả hãy có thái độ bao dung hơn đối với các dịch giả.

- Một cuốn sách hay trong quan niệm của giáo sư là một cuốn sách như thế nào?

GS Ngô Bảo Châu: Mỗi người có quan niệm riêng của mình về sách hay. Với riêng tôi, một cuốn sách hay trước hết phải xuất phát từ trải nghiệm của người viết.

Ngay cả với sách khoa học, tôi nghĩ cũng nên có một câu chuyện, một giọng văn ở trong đó, để cuốn hút người đọc. Đừng nghĩ rằng, cứ là sách khoa học thì viết khô khan mới đảm bảo độ chuẩn xác.

- Những đầu sách mà nhóm chủ biên “Tủ sách Cánh cửa mở rộng” đã giới thiệu (dù thuộc lĩnh vực nào từ văn học, khoa học xã hội đến khoa học tự nhiên…) đều tương đối “khó đọc” bởi nội dung khá nặng. Giáo sư có e ngại rằng, vì thế mà sách sẽ khó tiếp cận được với độc giả, đặc biệt là độc giả trẻ?

GS Ngô Bảo Châu: Đúng là những sách mà chúng tôi đã giới thiệu đều tương đối khó đọc. Thế nhưng, chủ ý của tôi khi chọn sách để giới thiệu là chọn những tác phẩm có phần “gai góc,” để khuyến khích mọi người vừa đọc vừa suy ngẫm.

Ví dụ, khi giới thiệu cuốn sách “Alain nói về hạnh phúc,” tôi muốn mọi người cùng suy ngẫm về thái độ của mỗi người đối với hạnh phúc và bất hạnh, cùng phân tích tại sao người ta không biết hạnh phúc với hạnh phúc hiện tại của chính mình và thường tự làm cho sự bất hạnh nhân lên nhiều lần.

Muốn tìm kiếm những giá trị đích thực thì chúng ta phải vất vả bỏ công sức, tâm trí. Có như vậy thì sau khi gấp trang sách lại, chúng ta mới trân trọng những giá trị của nó.

Tôi vẫn luôn tâm niệm rằng, chân lý đích thực thì phải được thử thách qua những khó khăn. Tôi vốn không tin vào những gì lồ lộ, hiển nhiên.

Hiện nay, chúng tôi vẫn thống nhất quan điểm giữ cấu trúc tủ sách gồm: 80% số lượng ấn phẩm là các sách có khả năng tiếp cận đông đảo bạn đọc và 20% còn lại là sách chuyên ngành, nhằm khơi gợi tình yêu và niềm đam mê khám phá khoa học với người đọc.

Cửa mới mở về phương Tây!

- Ở trang bìa thứ tư của mỗi cuốn sách thuộc dự án “Tủ sách cánh cửa mở rộng” đều có in một câu nói của giáo sư: “Trang sách chính là cửa sổ mở sang những cuộc đời khác, những thế giới khác; và cũng là chỗ để ánh sáng mặt trời rọi vào cuộc đời mình.” Câu nói này có ý nghĩa gì, thưa giáo sư?

GS Ngô Bảo Châu: Đối với tôi, đây là một trong những ý nghĩa của việc đọc sách. Con người luôn có khát vọng được trải nghiệm của người khác nhiều hơn, được sống nhiều cuộc đời hơn. Thế nhưng, thực tế, chúng ta không thể làm được như vậy.

Tôi nghĩ rằng, việc đọc sách (đặc biệt là sách văn học), tâm tưởng ta sẽ được thỏa mãn một phần khát vọng này của mình.

- Vậy, cuốn sách văn học nào đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất với giáo sư?

GS Ngô Bảo Châu: Đó chính là tiểu thuyết “Núi thần” của nhà văn người Đức Thomas Mann. Tác phẩm là một trong những tượng đài của văn học thế kỷ 20 đã được cả thế giới công nhận.

Tôi đã đọc đi đọc lại tới vài lần mà không hề thấy chán. Cứ lần nào mở cuốn sách ra là tôi không đóng lại được nữa, bị cuốn đi một cách triền miên.

Tôi yêu thích “Núi thần” không phải vì nó đoạt giải Nobel [“Núi thần” được trao giải Nobel Văn học năm 1929-PV] một câu chuyện cuộc sống gì quá đặc biệt trong đó. Chuyện đơn giản là, năm 18 tuổi, tôi sang Pháp du học. Khi đó, với tôi, mọi thứ đều vô cùng bỡ ngỡ. Tôi phải tự khám phá phong cách sống của con người châu Âu.

Tuy nhiên, có những vấn đề dù đã cố gắng tìm hiểu nhưng tôi cũng không thể nào hiểu được cặn kẽ và có những suy nghĩ, cảm xúc không thể diễn tả được bằng lời. Cho đến một hôm, tôi tìm thấy sự đồng cảm trong cuốn sách của Thomas Mann.

Những suy nghĩ, trăn trở của mình được diễn tả một cách thấu đáo qua giọng văn hài hước những cũng vô cùng sâu sắc của tiểu thuyết gia người Đức này. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thú vị!

- Thưa giáo sư, mặc dù tủ sách có tên là “Cánh cửa mở rộng” nhưng có vẻ như, “cánh cửa” mới chỉ “mở” về phương Tây bởi nó hoàn toàn vắng bóng những tác phẩm của các tác giả phương Đông?

GS Ngô Bảo Châu: Đúng vậy! Đây là một thiếu sót của tủ sách cần được khắc phục.

Thực tế, những người trong nhóm chủ biên không thể bao quát được hết các đầu sách có giá trị. Hơn nữa, để có thể giới thiệu đến độc giả một tập sách thì chúng tôi phải đầu tư khá nhiều thời gian đọc, tìm hiểu, thẩm định…

Bởi thế, để cho tủ sách được phong phú và thể hiện đúng ý nghĩa khai sáng của nó, chúng tôi luôn muốn được lắng nghe những ý kiến đóng góp và sự gợi ý về những cuốn sách giá trị của tất cả độc giả.

- Liệu có khi nào giáo sư chuyển hẳn sang lĩnh vực dịch và giới thiệu sách?

GS Ngô Bảo Châu: Tôi cũng hy vọng đến một thời điểm nào đó, tôi sẽ tập trung được vào việc dịch và giới thiệu sách bởi, thực sự đó là một công việc rất thú vị. Thời điểm đó có thể là khi tôi về hưu chăng (cười)!

- Trân trọng cảm ơn giáo sư!


P. Mai (Vietnam+)

Mời GS Ngô Bảo Châu tham gia xây CSDL quốc gia về dân cư

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:14



ICTnews - Nguồn tin từ Bộ Tư pháp cho hay Bộ này đã liên hệ với GS Ngô Bảo Châu mời Viện nghiên cứu cấp cao về Toán cùng tính phương án ứng dụng toán học cao cấp vào quá trình triển khai Đề án tổng thể đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân và cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư.


CSDL quoc gia ve dan cu.jpg

Cơ sở dữ liệu (CSDL) quốc gia về dân cư có vai trò đặc biệt quan trọng trong hoạt động cải cách thủ tục hành chính, giảm giấy tờ công dân. Theo yêu cầu của Đề án tổng thể đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân và các cơ sở dữ liệu liên quan đến quản lý dân cư giai đoạn 2013 - 2020 (Đề án 896), đến hết năm 2015 sẽ phải xây dựng trung tâm dữ liệu và trang bị hạ tầng kỹ thuật đến cấp xã cho toàn quốc để có thể liên thông kết nối và vận hành được CSDL quốc gia về dân cư.

Theo Dự án khả thi CSDL quốc gia về dân cư do Bộ Công an trình Thủ tướng Chính phủ, dự kiến tổng số tiền đầu tư khoảng 3.500 tỷ đồng cho CSDL quốc gia về dân cư sẽ được sử dụng từ ngân sách Nhà nước. Tuy nhiên, trong điều kiện kinh tế khó khăn, vẫn còn nhiều ý kiến băn khoăn về con số này.

Tại phiên họp lần thứ nhất của Ban Chỉ đạo Đề án 896 diễn ra mới đây, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Bộ trưởng Hà Hùng Cường phân tích: 3.500 tỷ đồng ước tính chỉ tương đương với kinh phí để làm 30km đường cao tốc, nhưng sẽ được một CSDL quốc gia về dân cư có khả năng tiết kiệm cho người dân hơn 1.600 tỷ đồng mỗi năm. Với cách làm chắp vá hiện nay, Bộ, ngành, địa phương nào cũng đầu tư xây dựng CSDL cho riêng mình thì còn tốn kém hơn nhiều việc đầu tư xây dựng một cơ sở dữ liệu đồng bộ ở quy mô quốc gia.

Để giảm nguy cơ lãng phí khi địa phương tự phát xây dựng các CSDL riêng không có khả năng kết nối liên thông với CSDL quốc gia về dân cư, lãnh đạo Bộ TT&TT cũng vừa đề nghị các địa phương tạm hoãn việc triển khai các CSDL riêng để chờ CSDL chung thống nhất toàn quốc (dự kiến tới năm 2020 sẽ hoàn thành).

Nhằm đảm bảo tính khoa học, hiệu quả cho Đề án 896 nói chung và việc xây dựng CSDL quốc gia về dân cư nói riêng, Bộ trưởng Hà Hùng Cường cho biết Bộ Tư pháp đã liên hệ với GS Ngô Bảo Châu mời Viện nghiên cứu cấp cao về Toán cùng tính phương án ứng dụng toán học cao cấp vào quá trình triển khai Đề án. Việt Hà

Thái Mỹ Phương: Mỗi bức tranh là một trải nghiệm

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:09


“Ban đầu, tôi nhận vẽ minh họa cho những cuốn sách dành cho thiếu nhi vì mục đích kinh tế.” Họa sỹ Thái Mỹ Phương, tác giả của loạt tranh minh họa sinh động, ngộ nghĩnh trong những tác phẩm dành cho thiếu nhi gây được tiếng vang lớn trong thời gian qua như “Ai và Ky ở xứ sở những con số thần kỳ,” “Một ngày của bố”... đã chia sẻ như vậy.



Họa sỹ Thái Mỹ Phương (Ảnh do nhân vật cung cấp)
“Ban đầu, tôi nhận vẽ minh họa cho những cuốn sách dành cho thiếu nhi vì mục đích kinh tế.” Họa sỹ Thái Mỹ Phương, tác giả của loạt tranh minh họa sinh động, ngộ nghĩnh trong những tác phẩm dành cho thiếu nhi gây được tiếng vang lớn trong thời gian qua như “Ai và Ky ở xứ sở những con số thần kỳ,” “Một ngày của bố”... đã chia sẻ như vậy.
Thế nhưng, càng đi sâu vào con đường khó ấy, “tôi lại càng thấy nó có một sức hút kỳ lạ với mình; và cứ thế, tôi đi tiếp,” Thái Mỹ Phương tâm sự.
Phóng viên Vietnam+ đã có cuộc trò chuyện với họa sỹ Thái Mỹ Phương về những câu chuyện xung quanh cây cọ vẽ và những chuyến đi.
"Tôi khá cầu toàn và tham lam"
- Bỏ ra 5 năm miệt mài đèn sách để trở thành một kiến trúc sư [Thái Mỹ Phương tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh-PV] nhưng hiện nay, Thái Mỹ Phương lại được biết đến với vai trò của một họa sỹ thiết kế bìa và vẽ tranh minh họa cho những tác phẩm dành cho thiếu nhi. Có lý do gì đặc biệt cho việc “rẽ lối” này không, Mỹ Phương?

Thái Mỹ Phương: Đúng là từ khoảng 4, 5 năm trở lại đây, tôi mới tham gia vẽ minh họa và thiết kế bìa cho những cuốn sách dành cho thiếu nhi. Thế nhưng, ngay từ nhỏ, tôi đã làm quen với cây cọ vẽ và rất thích vẽ.
Trong khi bạn bè cùng trang lứa thích thú với những buổi tụ tập, dã ngoại thì Phương thường xuyên hí húi với một sở thích riêng: Vẽ lại theo kiểu bắt chước những hình vẽ trong những cuốn truyện tranh mình có. Không có điều kiện theo học các lớp dạy vẽ, tôi cố gắng tự luyện “tay nghề” cho mình, tập vẽ từ hình đơn giản đến phức tạp, từ vẽ đen-trắng tới cách sử dụng màu sắc…
Mỗi khi hoàn thành một bức vẽ nào đó, tôi đều cảm thấy rất vui sướng. Cảm giác đó, đến giờ, tôi vẫn nhớ như in một cảm xúc thú vị và rất khó diễn tả!
Thú thực, thời kỳ đầu, tôi tham gia vẽ minh họa và thiết kế bìa cho những cuốn sách dành cho thiếu nhi với mục đích kiếm tiền trang trải cuộc sống trọ học xa nhà là chính.
Thế nhưng, càng vẽ tranh minh họa nhiều thì tôi lại càng cảm thấy yêu thích và muốn gắn bó với công việc này hơn. Cứ thế, dần dần, tôi chuyển hẳn sang lĩnh vực này.
Thời gian đầu, tôi chủ yếu cộng tác với các đơn vị xuất bản để vẽ bìa và tranh minh họa cho những tác phẩm thiếu nhi được dịch từ tiếng nước ngoài ra tiếng Việt là chính. Sau đó, tôi nhận thấy mình nên vẽ những tác phẩm dành cho thiếu nhi của các tác giả trong nước nhiều hơn; bởi tôi thấy nó gần gũi với cuộc sống của mình hơn.




Một bức tranh trong tác phẩm "Một ngày của bố" của họa sỹ Thái Mỹ Phương (Ảnh: NVCC)

- Nói vậy tức là, tính “chạy đường dài,” Mỹ Phương sẽ đầu tư cho những cuốn sách thuần Việt?
Thái Mỹ Phương: Cũng không hẳn là như thế! Tôi vẫn sẽ kết hợp vẽ cả những tác phẩm nước ngoài được dịch ra tiếng Việt và những tác phẩm thuần Việt nếu cảm thấy nó hợp với “tạng” của mình. Tuy nhiên, khi có nhiều bản thảo, dự án cùng một lúc thì Mỹ Phương chắc chắn sẽ ưu tiên những tác phẩm Việt Nam hơn.
- Cảm xúc cá nhân thường chiếm bao nhiêu % trong những bức tranh của Mỹ Phương?
Thái Mỹ Phương: Điều này thì khó trả lời cụ thể lắm; thường là, với những đề tài mà mình cảm thấy thích và có nhiều cảm xúc thì sẽ dễ thực hiện hơn. Thời gian hoàn thành cũng theo đó mà được rút ngắn lại.
Tuy nhiên, cũng có những trường hợp ngược lại. Khi thực sự tâm đắc với đề tài nào đó thì tôi sẽ đầu tư nhiều tâm sức và đặt ra những yêu cầu cao về mọi mặt đối với chính mình để tác phẩm được trọn vẹn nhất.
Ví dụ như những bức vẽ tranh minh họa trong cuốn sách tranh “Một ngày của bố” mới ra mắt độc giả đầu tháng 8 vừa qua, mọi khâu đều được tôi đầu tư công phu hơn.
Đáng lẽ ra, theo kế hoạch ban đầu, cuốn sách sẽ ra mắt bạn đọc từ giữa năm ngoái. Thế nhưng, cả êkíp đã phải chờ đợi tôi thêm một năm nữa. Có những bức tranh, tôi đã phải vẽ đi vẽ lại đến hàng chục lần, chỉnh sửa kỹ lưỡng đến từng chi tiết.
- Mỹ Phương cảm thấy tâm đắc nhất với loạt tranh minh họa của mình ở tác phẩm nào trong số những cuốn sách như “Sự tích dưa hấu,” “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình,” “Một ngày của bố”…?

Thái Mỹ Phương: Tôi là một người khá cầu toàn nên cuốn nào cũng để lại cho tôi một chút tiếc nuối.


Những bức tranh minh họa của Mỹ Phương cũng đóng góp một phần không nhỏ làm nên thành công cho cuốn sách "Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình" (Ảnh: NVCC)

Tôi có tham lam quá chăng? Mặc dù vẫn được mọi người động viên là chất lượng tranh vẽ khá tốt nhưng khi nào sách tái bản, tôi vẫn sẽ chỉnh sửa lại chút xíu theo quan điểm cầu toàn của mình.
Vẽ bằng sự trải nghiệm
- Có rất nhiều họa sỹ vẽ tranh cho thiếu nhi nói chung và vẽ tranh minh họa cho những cuốn sách thiếu nhi nói riêng. Vậy Mỹ Phương có bí quyết gì để những tác phẩm của mình “không đụng hàng?”
Thái Mỹ Phương: Với Phương, mỗi tác phẩm là một trải nghiệm, vẽ cho thiếu nhi chính là vẽ lại ký ức của chính mình. Ký ức ấy thế nào thì mình vẽ lại như vậy thôi. Mỗi người có một ký ức tuổi thơ khác nhau và như vậy, những bức tranh của mình sẽ “không đụng hàng.”
Đơn cử như khi vẽ những bức tranh minh họa cho câu chuyện “Một ngày của bố,” tôi lấy cảm hứng từ chính người cha của mình, từ cách cha chăm sóc, dạy bảo và yêu thương tôi.
“Một ngày của bố” kể về cuộc sống đời thường của một ông bố sống ở đô thị. “Một ngày” của ông bố chỉ thực sự bắt đầu vào cuối giờ chiều, khi rời khỏi công sở và cuống cuồng đi đón cậu con trai đang đứng đợi ở cổng trường.
Tôi hy vọng rằng, khi xem những bức tranh này, cha tôi cũng thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng của chính mình những ngày nuôi tôi khôn lớn.
- Tôi còn nhớ, có lần, Mỹ Phương chia sẻ rằng, phần lớn số tiền kiếm được từ việc vẽ tranh, Phương “đầu tư” cho những chuyến đi. Bây giờ, Mỹ Phương còn giữ thói quen này không?

Thái Mỹ Phương: Tất nhiên là có! Vì những chuyến đi đó tạo động lực và cảm hứng rất lớn để tôi vẽ. Khi đứng ở các đất nước khác và bước vào các nhà sách của họ, mình cảm thấy hình ảnh của Việt Nam ở đó. Hình ảnh ấy hiện lên qua những bức tranh, tập sách về quê hương, đất nước mình.
Bên cạnh đó, khi vào các nhà sách, thấy sách thiếu nhi của họ được đầu tư tốt hơn so với Việt Nam rất nhiều. Những hình vẽ để "làm mềm" con chữ, giúp độc giả nhí dễ tiếp cận nội dung hơn được chăm chút rất cẩn thận.
Trong khi đó, ở Việt Nam, sách cho thiếu nhi phần lớn vẫn là sách dịch của nước ngoài. Các em biết đến mèo máy Doreamon, biết cuộc sống ở Nhật Bản, Hàn Quốc... thông qua truyện tranh, các ấn phẩm dịch.
Điều này tác động đến tôi khá nhiều và thôi thúc tôi sáng tác nhiều hơn để ghi lại những câu chuyện bình thường trong cuộc sống, lưu lại những hình ảnh về một xã hội Việt Nam đương đại. Cùng với đó, tôi cũng hy vọng rằng, những bức tranh đó sẽ là một kênh thông tin để sau này, mọi người có thể hình dung lại cuộc sống của thời quá khứ.
- Cảm ơn Thái Mỹ Phương về những chia sẻ!

Phương Mai (Vietnam+)

Cuộc hội ngộ xúc động giữa GS Ngô Bảo Châu và cô gái khiếm thị

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:08



(GD&TĐ) - Cách đây hai năm, một cô gái khiếm thị, bất chấp việc đi lại khó khăn đã tự bắt xe đến Trung tâm Văn hóa Pháp (Tràng Tiền, Hà Nội) để được gặp GS Ngô Bảo Châu tại buổi giới thiệu cuốn sách “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình”.

GS Ngô Bảo Châu nhận quà từ học sinh khiếm thị


Cô gái đó khi đứng lên đặt câu hỏi đã hướng về ... chiếc loa trong hội trường. Câu hỏi cô đặt ra cho GS Ngô Bảo Châu là: “Bao giờ những người khiếm thị như chúng tôi có cơ hội đọc sách của giáo sư?”.

“Lúc đó tôi cảm thấy hơi nghẹn ở cổ” – GS Ngô Bảo Châu hồi tưởng.

Trong khi kể lại câu chuyện xúc động này với hàng trăm học sinh Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội) vào chiều 28/8, GS Ngô Bảo Châu không ngờ, nhân vật trong câu chuyện của mình cũng đang có mặt tại hội trường.

Cô gái khiếm thị đó tên là Nguyễn Thanh Hương – nguyên học sinh Trường Nguyễn Đình Chiểu – hiện đang làm việc cho một tổ chức phi Chính phủ. Cô vô cùng xúc động khi biết, mong muốn của mình hai năm về trước đã được GS Ngô Bảo Châu ghi nhớ và hiện thực hóa. Những tập đĩa sách nói “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình” đã được GS Ngô Bảo Châu trân trọng mang đến tặng cho các học sinh Trường Nguyễn Đình Chiểu.

Cô gái khiếm thị Nguyễn Thanh Hương giao lưu với GS Ngô Bảo Châu


Khi GS Ngô Bảo Châu bộc bạch không thể hình dung ra cuộc sống của người khiếm thị thế nào, Hương chia sẻ:

“Mắt không sáng nhưng người khiếm thị có thể cảm nhận cuộc sống bằng nhiều giác quan khác và chúng em rất nhạy cảm, đặc biệt là thính giác, khứu giác, xúc giác... Bởi thế, trong cuộc sống, hầu như chúng em vẫn có thể làm được hết mọi việc. Thậm chí, khi đến một vùng đất mới, người khiếm thị cũng cảm nhận được không khí, con người và văn hóa nơi đó. Cảnh đẹp có thể tưởng tượng qua lời kể. Những món ăn cũng giúp người khiếm thị cảm nhận được phần nào văn hóa của mỗi nơi họ đến. Đặc biệt, học sinh khiếm thị vô cùng nhạy cảm với nghệ thuật, âm nhạc. Nên qua tiếp xúc với bản nhạc của các nước, lời dân ca mỗi vùng miền, người khiếm thị cũng có thể hình dung ra vẻ đẹp cũng như cuộc sống của người dân vùng đó.

Em nhớ một câu nói của nghệ sĩ piano người Nhật Bản: “Tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn vì không được nhìn thấy mà tôi luôn lấy đó là động lực để vươn lên trong cuộc sống. Tinh thần của người khiếm thị luôn luôn là như thế”.

GS Ngô Bảo Châu: 'Tôi đã vài lần bị điểm 0 môn Toán'

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:06


Đó là chia sẻ của GS Ngô Bảo Châu trong buổi giao lưu và tặng đĩa của cuốn sách “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình” cho học sinh khiếm thị trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội.


Trước đó, GS Ngô Bảo Châu đã tâm huyết dịch cuốn sách “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình” sang sách nói để giúp các bạn khiếm thị có thể đọc được cuốn sách.

Chia sẻ về điều này, GS cho biết, trong một lần giới thiệu sách, ông bất ngờ trước câu hỏi của một bạn học sinh khiếm thị: “Bao giờ người khiếm thị như chúng tôi mới có cơ hội đọc được cuốn sách của giáo sư?”

“Câu hỏi đó khiến tôi nghẹn lại. Tôi không nghĩ cuốn sách của mình lại có giá trị đến mức mà các bạn khiếm thị khao khát được đọc cũng như tình cảm của các bạn đối với cuốn sách của chúng tôi”, GS kể lại.

GS Ngô Bảo Châu giao lưu với học sinh khiếm thị Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu. (Ảnh: QĐND)


Buổi giao lưu thú vị hơn khi rất nhiều cánh tay của các em học sinh khiếm thị đặt câu hỏi về cách học tốt môn Toán.

Theo GS, có nhiều động lực để ông giành giải thưởng Toán học Fields, trong đó động lực lớn nhất để theo đuổi chính là tình yêu khoa học, tình yêu muốn khám phá, muốn đi đến cùng sự hiểu biết con người. Đó là động lực chung của các nhà khoa học, chứ không phải mình ông.

Chia sẻ về phương pháp học Toán ngày nhỏ, GS Ngô Bảo Châu cho biết: “Tôi kể về cách học Toán, còn các môn khác tôi không học giỏi lắm. Tôi rất hay ghi chép. Đó là một bài tập mà tôi cảm thấy hay nên chép vào cuốn sổ riêng rất ngăn nắp, chuyên về hình học, đại số… Tôi để trống một khoảng để ghi thêm những gì lưu ý, những suy nghĩ thêm, liên hệ bài toán khác thì tôi chép vào đó.

Việc ghi chép thường xuyên là điều rất quan trọng để vừa nhớ, vừa hệ thống hóa kiến thức mình học được. Việc ghi chép sẽ biến những kiến thức của thầy dạy mình thành kiến thức riêng của mình, chữ thầy thành chữ của mình, vật chất hóa thành cuốn sách riêng của mình”.

Tước sự tò mò của các bạn nhỏ điểm số môn toán học của GS Ngô Bảo Châu, ông cho biết: “Tôi cũng bị điểm kém, tôi đã có vài lần bị điểm 0 môn Toán rồi”.

Trong phần chia sẻ của mình, GS cũng khuyên các bạn học sinh sáng mắt nên cố gắng tưởng tượng, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu các bạn khiếm thị hơn. Bởi nếu hiểu người người khác hơn thì mình sẽ sống tốt hơn.

GS Châu chia sẻ lời khuyên đến các em học sinh: "Học không phải lúc nào cũng tốt, chỉ học khi mình có đủ sức khỏe, lúc mệt mỏi không nên học mà nên làm việc khác".

Kết thúc buổi giao lưu, GS Ngô Bảo Châu ký tặng những chiếc đĩa đầu tiên về cuốn sách “Ai và Ky ở xứ sở những con số tàng hình” cho các học sinh Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu.

Quyên Quyên

Theo Tri Thức

GS Ngô Bảo Châu tặng sách nói cho học sinh khiếm thị

Posted by Xuân Minh Nguyễn On 15:04


GS Ngô Bảo Châu vừa trao tặng 180 CD sách nói Ai và Ky ở xứ sở của những con số tàng hình cho học sinh Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội.

“Ngay từ ngày ra mắt cuốn sách, tôi đã bắt đầu quan tâm đến các em khiếm thị. Hôm đó, có một em đứng dậy nêu câu hỏi làm sao chúng tôi được đọc sách của giáo sư. Em không nhìn vào tôi mà quay về phía loa.


GS Ngô Bảo Châu và các học sinh Trường Nguyễn Đình Chiểu trong buổi tặng sách 


Sau này tôi mới biết em là người khiếm thị”, vị GS chia sẻ. Sau đó, GS Châu đã tìm cách để có sách nói tặng các em. Ai và Ky ở xứ sở của những con số tàng hình là cuốn sách do GS Ngô Bảo Châu và Nguyễn Phương Văn viết, xuất bản cách đây 1 năm.

Cuốn sách ngay lập tức đã trở thành best seller ở tuần đầu tiên xuất hiện.

Cuốn 'tiểu thuyết toán học' này được đánh giá là giản dị, thông thái, sâu sắc và dễ gần.

Tin, ảnh: Trinh Nguyễn